Những phai nhạt chẳng cần lý do

|
Những phai nhạt chẳng cần lý do

Trong mọi mối quan hệ, tôi luôn tự mình cho rằng: chúng tôi đã từng rất thân thiết với nhau như thế. Nhưng rồi một ngày kia, mọi khoảnh khắc đang dần trôi chậm lại đủ để tôi nhìn ngắn nó kỹ hơn.

Tôi chợt nhận ra, suy cho cùng thì tất cả những điều ấy chỉ mình tôi tự suy diễn mà nên. Mọi mối quan hệ xoay quanh tôi, dù là tình bạn hay tình yêu, tất cả giống như một cơn mưa rào vậy. Nhanh đến rồi lại chóng đi, đến nỗi tôi vẫn chưa kịp chạm vào nó.
Năm 18 tuổi, tôi chia tay mối tình đầu sau bao lần chia tay hụt, chia tay người mà tôi nghĩ rằng sẽ mang lại hạnh phúc cả đời cho tôi. Một dòng tin nhắn lấp lửng là cái kết cho câu chuyện tình 365 ngày của chúng tôi, để rồi bao kỷ niệm, bao tiếc nuối,bao tổn thương chỉ mình tôi ôm lấy.

Tôi cố chấp níu kéo tình cảm đã phai ấy kể cả bằng những hành động ngu ngốc, mặc cho bạn bè chửi mắng, mặc cho cả sự im lặng của anh. Tôi cố chấp cho đến khi lòng mình mệt nhừ, trái tim như mất hết đi cảm xúc, rồi tôi mới đành buông bỏ. Đúng vậy! Cái gì không phải của mình thì dù có cố níu giữ và tranh giành đến mức nào cũng không thuộc về mình. Thời khắc ấy, mất một người tưởng chừng như đã mất đi cả thế giới.

Những phai nhạt chẳng cần lý do | beautie.vn

Mỗi một ngày tỉnh dậy lại là một ngày tuyệt vọng, chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi cũng đủ làm tôi rơi xuống hố sâu của tuyệt vọng. Tôi không biết mình đã rơi bao nhiêu nước mắt cho những ngày thất tình ấy, tưởng chừng như đã cạn đến những giọt cuối cùng. Hóa ra, lời chia tay đáng sợ nhất không phải là khi anh nói hay tôi nói, mà là khi cả hai không thể đối diện với nó.Tôi vẫn phải nhìn người ta - những người mà tôi đã gán cho họ một chữ “thân” ấy đang vui vẻ chuyện trò cùng những ai kia. Những việc tôi muốn cùng họ thực, thì người ta lại mang nó đi làm cùng những người khác. Những điều tôi bày tỏ với họ, họ cũng đi thỏ thẻ với những ai kia. Tôi muốn phớt lờ tất cả cũng không được. Tôi muốn khóc cũng không ra.Tôi tự nhủ bản thân, rằng tôi phải thoát cái thế giới ngột ngạt này, thế giới của những dối lừa, thế giới của những gương mặt chia làm hai. Nhưng, tôi sợ. Tôi sợ phải một mình. Tôi sợ bị bỏ rơi. Cuối cùng, vẫn là tự bản thân vùi mình trong đống đau buồn ấy.

Những phai nhạt chẳng cần lý do | beautie.vn

Cứ phải đối diện, rồi lại chấp nhận; chấp nhận, rồi lại đối diện. Cái vòng luẩn quẩn ấy sẽ cứ mãi bám riết, đến chừng nào làm trái tim này cạn kiệt sức lực thì thôi.Thi thoảng, vô tình ngang qua những hàng quán cũ, những con đường xưa, tôi lại nhớ đến họ- những người đã nhẹ nhàng bước qua cuộc đời tôi, để rồi lòng quặn thắt lại. Ở nơi ấy, mọi thứ vẫn vậy nhưng kỷ niệm kia lại chẳng còn ý nghĩa nữa.

Ngày đó, khi chưa tìm được nguyên do cho những mối quan hệ đổ vỡ, tôi luôn tự trách bản thân mình không tốt. Tôi đổ lỗi cho mọi thứ thuộc về bản thân mình. Tôi vẫn luôn đi tìm cho mình một câu trả lời. Nhưng thời gian đi qua, tôi mới thấy như vậy cũng tốt. Tự nhiên ngộ ra được những thứ mà trước đây mà bản thân chưa bao giờ nghĩ tới.

 

Những phai nhạt chẳng cần lý do | beautie.vn

Thực ra, từ đầu đến cuối, ai rồi cũng sẽ bỏ rơi ta. Chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Chơi được với nhau hay không còn tùy vào cái duyên, không phải cứ hợp nhau thì chơi lâu dài được. Tôi từng đọc được trên facebook một câu nói: "Trong cuộc sống bạn sẽ gặp được rất nhiều người qua đường không quan trọng, bọn họ có thể sẽ làm lỡ một chút thời gian của bạn, ảnh hưởng một chút đến tâm tình của bạn, nhưng không ảnh hưởng toàn bộ, bởi vì họ đều không quan trọng".

Đúng vậy! Dù thế giới này có tồn tại bao nhiêu người thì đến cuối cùng, chính bản thân ta mới là người cứu rỗi tâm hồn ta. Cuối cùng- chỉ có thể vì mình mà vui!

Khi tôi đủ trưởng thành, tôi nhận ra không nên cố gắng tìm ra nguyên do của một mối quan hệ đã phai nhạt. Người không cần mình, hà tất phải níu giữ. Người không hiểu mình, hà tất phải lý giải. Một mối quan hệ, dù hai hay là ba người, suy cho cùng cũng chỉ là một con số định lượng, chứ không nói lên được chất lượng. Cái cuối cùng con người ta cần chính là sự chân thành.

ST

To Top